Truyện ngắn: Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P1

Vợ 34, khỏe mạnh xinh đẹp, thu nhập khá từ một công ty đa quốc gia, không tự tay chăm lo được từng bữa ăn cho gia đình nhưng biết quản lý, thu xếp. Nhạy bén, quyết liệt, cá tính và có phần “lấn lướt” chồng.
Chồng 38, nam tính, phong độ, có chức tước kha khá tại một cơ quan Nhà nước lớn. Trầm tính, lịch sự, dễ chịu và rất đào hoa. Giữa chúng tôi là 2 con trai ngoan ngoãn, thông minh. Giữa chúng tôi, tuy có một số thứ không đồng lòng, nhưng nhìn theo tổng thể, chúng tôi hiểu nhau, tôn trọng và không thể nào thiếu tình yêu. Giá như cuộc đời cứ theo thế mà diễn, chúng tôi sẽ hạnh phúc như thế cho đến già, nhưng mọi việc bắt đầu đến, chính xác là sau khi con trai lớn chào đời. Và khi tôi ngồi gõ những dòng này, đã có thêm nhiều người xuất hiện nữa giữa chúng tôi. Nhưng, phải nhấn mạnh là mọi thứ bắt đầu có vết rạn kể từ sau khi tôi sinh đứa thứ nhất.

Người đầu tiên xuất hiện. Tôi tạm gọi cô ấy là H. Tôi vẫn phải dùng từ “cô ấy” thay vì nó, hay là “cô ta”, vì cho đến giờ phút này, tôi vẫn dành cho cô ấy sự tôn trọng và có cả lòng biết ơn. Dẫu rằng, tôi không thể phủ nhận sự xuất hiện của cô đã lần đầu tiên khoét khoảng cách giữa 2 vợ chồng tôi xa ra. Tôi vô tình phát hiện trong một lần vào tk icloud của chồng để setup lại ảnh. Tôi thấy ảnh một cô gái hoàn toàn xa lạ. Một cô gái bình thường, ngồi lặng lẽ một mình trên bờ biển. Đeo kính râm và tai đẹo hearphone. Vậy nên tôi cũng không nhìn thấy rõ trông cô ấy như thế nào. Tôi chỉ mơ hồ cảm nhận được một chút khí chất toát ra từ dáng ngồi đó.
Lục lại trí nhớ, tôi biết bức ảnh này được chụp khi cơ quan anh đi nghỉ mát, cách đây độ 3 tháng.

Tôi không có thói quen xem điện thoại của chồng, nhưng tối hôm ấy, tôi vờ lấy máy anh chơi điện tử. Tuyệt nhiên không có bức ảnh đó trong điện thoại của anh. Nó đã được xóa trên máy, nhưng vẫn còn lưu trên icloud. Linh cảm cho tôi thấy rằng, đã có điều gì đó xảy ra đối với chồng tôi rồi. Chợt nhớ cũng đã lâu không hỏi han về công việc của chồng, dù rằng công việc chồng tôi khá bận và thường xuyên phải đi công tác.

Tối con ngủ xong, nằm ôm chồng, thủ thỉ:
– Anh, dạo này công việc anh sao? Cơ quan có gì mới không?
– Vẫn thế, sao hôm nay có nhã hứng hỏi thăm thế?
Chồng vẫn không rời mắt khỏi tivi.
– Vẫn quan tâm đấy chứ. Thế đợt thi công chức vừa rồi có nhiều người mới không anh?
– Có chứ, nhiều là đằng khác.
– Có cô nào xinh không?
– Toàn đực
Chồng cười ha hả.

Vậy là cũng chẳng khai thác được gì. Lái sang chuyện khác.
Theo một cách bản năng, và cũng đầy lý trí, tôi tiếp tục ngầm tìm hiểu. Nhưng đúng là, mắt không thấy thì tim không đau.

Chồng tôi thường xuyên chat fb với cô ấy. Anh là PGĐ phụ trách trực tiếp cô ấy. Họ nói rất nhiều về công việc. Thật ngoại lệ cho cô ấy vì tôi hiểu tính chồng, anh rất ít khi trao đổi công việc, chia sẻ những khúc mắc trong công việc cho nhân viên dưới quyền. Thậm chí anh còn chia sẻ rất nhiều những bất mãn, khó chịu ở nơi cửa quyền công sở, và muốn nghe lời khuyên của cô ấy trong chuyện này chuyện kia.

Cô gái, qua giọng điệu thì ngoan ngoãn, lễ phép, nhưng cũng không kém phần sắc sảo, thông minh. Luôn động viên sếp trong những lúc căng thẳng, khó khăn.

Tôi biết ở cơ quan, chồng tôi vẫn nổi tiếng là nghiêm khắc, lạnh lùng, công tư phân minh. Nhưng dường như mọi thứ với cô gái này đều có ngoại lệ.

Đó là hôm thứ 5 kể từ ngày tôi nhìn thấy bức ảnh đó.

Tôi không hẹn trước, lái xe gần đến cơ quan anh, điện thoại bảo:
– 5p nữa em có mặt cơ quan anh. Vợ chồng mình ăn trưa nhé? Tiện thể đi mua cái bếp từ cho ông bà luôn.
Chồng nói:
– Sao em không hẹn trước? Trưa anh bận rồi.
– Anh bận gì thế?
– À….hẹn ăn trưa với mấy ông bên TCTK thôi. Không hoãn được.
Im lặng.
– Ô kê.
Tắt máy, nhưng chẳng hiểu sao vẫn nhấn ga đi về phía cơ quan chồng.

Lần đầu tiên làm một việc kỳ cục như vậy. Ngồi trong ô tô và vô thức nhìn người đi ra đi vào cổng cơ quan chồng. Con phố này thật nhộn nhịp. Chắc chồng cũng sẽ không nhận ra vợ đâu.

Được nửa tiếng thì thấy chồng. Đi ra cùng với 2 đồng nghiệp nam, 2 đồng nghiệp nữ. Và tim tôi đập điên cuồng khi nhận ra cô gái trẻ trong bức ảnh chồng tôi đã xóa. Tóc xõa quá vai, mảnh khảnh, nhẹ nhàng. Cũng không có gì quá đặc biệt, nhưng chắn chắn là có thần thái. Tôi thấy chồng đứng cạnh cô gái, họ nói gì với nhau và tất cả cùng cười. Chồng tôi cười sảng khoái hơn cả. Rồi họ rời đi, mấy người đi trước, cô gái vừa đi vừa dùng điện thoại. Chồng tôi dường như cũng đi chậm lại để đi cùng.

Vậy đấy, hóa ra là đi ăn “cùng mấy ông TCTK” của chồng đây. Tôi siết chặt vô lăng. Thứ tôi ghét nhất chính là việc nói dối. Tôi lôi điện thoại ra:
– Anh đi chưa?
– Đi rồi, sao em?
– Xe em bị các bác chốt ngay bờ hồ tuýt còi, anh ra đây chút được không?
– Em đi làm sao mà bị tuýt còi?
– Sai làn.
– E tự xử lý được mà. A đi cũng xa xa cơ quan rồi.

Tôi biết không phải. Anh và các đồng nghiệp của anh vừa vào một quán ăn gần đó. Tôi bảo, ok, em sẽ tự xử lý. Cảm thấy có gì đó đau đau chạy dọc cơ thể.

(Hết phần 1)

Các bạn xem tiếp phần 2 tại đây: Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – Phần 2

Tác giả: NoiNhoHaNoi84

Có thể bạn thích

2
Bình luận:

avatar
2 Comment threads
0 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
0 Comment authors
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – Hồi KếtEm có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh - P2 Recent comment authors
  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất most voted
Notify of
trackback
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh - P2

[…] Xem tiếp phần 3 tại đây: Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P3 Xem lại phần 1 tại đây: Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P1 […]

trackback
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – Hồi Kết

[…] 1 – Truyện ngắn: Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P1 […]

Close