Truyện ngắn: Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P6

Mẹ chồng ốm, ngày nằm viện đến tầm 3h chiều thì có thể về nhà nghỉ ngơi, hôm sau sáng lại vào. Chúng tôi đều phải đi làm nên không có nhiều thời gian túc trực ở bệnh viện chăm bà. Anh bàn với tôi sẽ thuê thêm một người, chỉ để lo phụ giúp cho bà mà thôi. Tôi cũng thấy như vậy hợp lý.
Nhưng quả thật tìm được một người phù hợp rất khó khăn.

Bình thường buổi tối tôi có dành chút thời gian để tập yoga ở Cali gần nhà. Đi nhiều rồi quen biết một số mẹ cùng tập ở đó. Chị em thường buôn chuyện phiếm với nhau. Tôi cũng kể lể đang cần một người đưa đón phụ giúp chăm nom mẹ chồng trong thời gian chữa bệnh mà chưa tìm được. Một chị gái nói rằng có quen một em gái vừa ra trường trọ gần nhà chưa tìm được việc. Bạn ấy rất ngoan, rất nhanh nhẹn và chịu khó vì hồi đi học đã đi giúp việc nhà theo ca để kiếm thêm thu nhập. Tôi nhanh chóng liên hệ để thuê vì lúc này công việc của tôi đang sắp sửa bận điên cuồng vì có vài dự án mới.

Tôi gọi cô bé kia là Linh. Khá trẻ, ưa nhìn và có vẻ nhanh nhẹn, rất mau mồm mau miệng. Miệng nói tay làm. Linh quê ở Tuyên Quang. Tốt nghiệp loại khá ĐH xong nhưng vẫn còn chưa xin đuowcj một công việc ưng ý. Hiện cô chỉ gia sư một tuần 3 buổi vào buổi tối. Ban ngày rất rảnh. Tôi thấy cũng khá phù hợp nên đồng ý thuê Linh. Công việc của Linh cũng không có gì quá khó. Sáng chồng hoặc tôi sẽ chở bà ra viện, sau đó đi làm, Linh sẽ đi theo chúng tôi. Lên viện sẽ túc trực bên bà (ăn uống, đi wc, thuốc thang), chiều 2 bà cháu sẽ tịe bắt taxi về nhà. Linh đưa mẹ chồng tôi về đến nhà sẽ hoàn thành xong công việc của mình.

Phải thừa nhận là Linh rất được việc
Cô gái nhanh nhẹn, xởi lởi, và cũng khá chu đáo. Đặc biệt là rất vừa ý mẹ chồng tôi. Có lần sau khi về nhà bà còn bảo Linh ở lại chơi và ăn cơm cùng bà nữa. Tôi thì nói thật là không thích có người lạ trong nhà, đặc biệt ăn cùng mâm. Nhưng để mẹ chồng tôi vui vẻ, và cũng để xoá bớt cái không khí gượng gạo giả vờ giữa vợ chồng chúng tôi, tôi cũng để kệ như vậy. Ban đầu 1 tuần chỉ 1 lần Linh ở lại, sau tăng lên 2,3 lần/ tuần (trừ những hôm Linh phải đi dạy). Con trai tôi cũng khá quý Linh vì Linh rất chịu khó chơi và dạy con tôi học cái này cái kia. Lâu dần Linh như một người thân quen trong nhà tôi lúc nào tôi cũng không biết.

Tuy vậy, nói về Linh, tôi không cảm thấy có thể gần gũi hay có thiện cảm thực sự. Nó dừng lại ở mức vô thưởng vô phạt. Không hiểu do tôi quá kỹ tính nhưng tôi cứ cảm giác Linh không hề đơn giản và “lành” như chị gái kia nhận xét.

Và rồi linh cảm của tôi đã đúng.

Việc đầu tiên là mẹ chồng tôi kể xấu tôi (và 4 cô con dâu còn lại) với Linh. Chuyện này tôi nghe gv nhà tôi kể lại. Phải nói qua gv nhà tôi là người quen với mẹ đẻ tôi, bà rất thật thà và hiền lành.

Mẹ chồng tôi bảo:
– Nhà này ko có phước cháu ạ. Sinh 5 thằng con zai thì nó toàn vớ phải con này con kia. Đứa thì x, đứa thì y, đứa thì z…bla bla..
Thì Linh cũng sẽ hùa vào thế này thế kia. Còn mang chuyện ra phân tích bình luận như đúng rồi.

Việc thứ 2 là tuy tôi là người trực tiếp đứng ra thuê Linh, cũng dặn có vấn đề gì thì gọi tôi. Nhưng cô ấy chỉ gọi mấy lần đầu, từ đó về sau thì toàn gọi chồng tôi. Cô ấy cũng chủ động xin mẹ chồng tôi sđt của chồng tôi.

Việc thứ 3 là Linh khá tò mò (nếu không muốn nói là tọc mạch) vào các đồ dùng riêng tư trong nhà tôi. Có lần tôi còn vô tình nghe Linh nói chuyện với con trai tôi. Thằng bé hồn nhiên kể bố cháu uống rượu về muộn cô ạ, thì Linh sẽ hỏi lại rất nhiều câu như là “Thế mẹ có mắng bố ko” , ” sao bố lại đi uống rươu”, “bố mẹ có cãi nhau không”… Linh cũng có kiểu hay tự ý dùng đồ của tôi ko xon phép. Ví dụ tôi để đôi giày bệt ngoài cửa, cô ấy tự xỏ đi về, lâu lâu tôi ko thấy bèn hỏi bác gv thì Linh mới xun xoe nói em quên mất, hôm nọ đau chân quá em xỏ về tạm, để mai em mang trả chị, nhưng cũng chả thấy cô ấy trả lúc nào.

Nhưng, tôi lại nghĩ:
Cái quan trọng là cô ta được việc và phù hợp với mẹ chồng tôi. Dù sao thì tôi cũng chỉ thuê Linh vài tháng thôi, chả lâu la gì. Mấy việc nhỏ nhỏ kia có lẽ mình phiên phiến đi cũng được.

Nhưng tôi lại tiếp tục sai lầm vì đã quá chủ quan. Linh ko những không hiền, không lành, không đơn giản mà phải nói là cực kỳ ma mãnh và không ngoa là thủ đoạn.

Và đúng như có bạn comment phía trên. Gđ tôi, sóng này chưa qua, sóng khác đã ập đến…

Tôi nhớ đó là dịp Noel. Chồng tôi nhắn tin sẽ tan sớm và đến viện đón mẹ. Tôi cũng muốn trở về nhà sớm để chuẩn bị một bữa ăn gia đình. Dù gì thì vẫn có mẹ chồng và con trai tôi. Thằng bé đặc biệt háo hức rằng sẽ có ông già noel đến gõ cửa, tặng quà.

Nhưng đến 6h30 tôi vẫn chưa xong việc và có nhiều khả năng phải về muộn. Tôi gọi cho chồng tôi:
– Em không về được sớm. Nhưng có dặn bác GV chuẩn bị cơm nước. Cả nhà chủ động ăn cơm, đừng đợi em.
– Thôi, sao cũng được. Em tự sắp xếp.
Chồng tôi xẵng giọng.

Lúc tôi về gần 9h tối, thấy nhà chỉ có mẹ chồng và con trai. Tôi hỏi con thì biết hôm nay cả nhà ra nhà hàng ăn tối, có cả cô Linh. Cô Linh tặng con xe ô tô có điều khiển thích lắm. Mẹ chồng tôi đi ra thấy tôi bảo:
– Làm gì về muộn thế? Đàn bà con gái liệu mà sắp xếp về sớm sớm với con cái.
– Vâng, con cũng cố mà giờ mới xong việc. Chồng con đâu mẹ?
– Nó đưa cái Linh về. Con bé bị bật móng chân lúc ở viện.
– À…thế ạ.

Chồng tôi đưa Linh về. Ngõ nhà Linh khá sâu và dài, ô tô không đi được, cô ta tỏ ra rât đau và nhờ chồng tôi dìu vào. Cô ta còn up ảnh 2 đôi chân với dòng stt ẩn ý “Liệu có đi sai đường?” (chuyện này sau này tôi có fb của Linh cũng mới biết).

Có lẽ cuộc đời luôn công bằng. Bất cứ điều gì cũng có sự trả giá. Tôi có công việc tốt, thu nhập tốt, ngược lại sự đánh đổi chính là thời gian và áp lực. Điều này không thành vấn đề khi vợ chồng tôi hòa thuận, dễ cảm thông và thấu hiểu cho nhau. Nhưng khi giữa chúng tôi là một hố sâu thăm thẳm thì dường như nó trở nên một rào cản lớn, càng khiến chúng tôi trở nên xa cách hơn.

Sáng chúng tôi đi làm. Cả ngày không nhắn, gọi cho nhau như ngày xưa nữa. Chỉ lúc thật cần mới gọi, mang tính thông báo. Tối về cơm nước, con ngủ thì chúng tôi cũng mỗi người một việc. Ngủ cũng quay lưng vào nhau.

Sau Noel 10 ngày là giỗ bố chồng tôi. Trước đó tôi có hỏi ý kiến mẹ chồng tôi về việc tổ chức đám giỗ. Bà bảo vì năm nay sức khỏe không được tốt nên sẽ làm đơn giản, con cháu về quây quần mấy mâm cơm là được. Đám giỗ đúng ngày là vào Chủ nhật, nhưng mẹ tôi lại khăng khăng đòi làm trước ngày là thứ 6. Tôi bảo bà:
– Thứ 6 là ngày con nhiều việc nhất trong tuần. Con sợ nghỉ vào ngày thứ 6 sẽ ảnh hưởng nhiều đến nhiều người khác. Theo con cứ làm đúng ngày, cũng là ngày nghỉ nên các cô các chú cũng tụ tập được đủ cả.

Mẹ tôi nói như tát nước:
– Mày không về được thì không phải về. Tao ko phải có mỗi mình mày là dâu. Trách nhiệm của mày đến đâu thì từ lâu tao cũng biết rồi.
– Con có nói con không về đâu, con đang nói để xem mẹ có thông cảm và sắp xếp được giúp con không thôi.
– Đ.m mày đ.’ phải nói nhiều nữa. Tao xem như ko có con dâu như mày. Đ.m mày mày tưởng mày ngon, làm ra tiền thì thích sắp xếp thế nào cũng được à?

Câu đ.m mày là câu cửa miệng của mẹ chồng tôi. Ngày trước tôi nghe và cũng bị sốc lắm, nhưng dần dần tôi quen.

Tôi không nói nữa, bỏ vào phòng thì chồng tôi lúc ấy từ phòng làm việc đi ra, to tiếng:
– Mẹ tôi đang nói cô im miệng bỏ đi thế à?

Lúc này thì tôi sốc thật, tôi đi ra để xem đầu đuôi chồng tôi muốn sao. Chồng tôi quay ra mẹ hỏi:
– Mẹ tính thế nào? Làm sao mà chửi ầm ĩ lên?
– Đ.m nó cậy nó có tiền có nhà có của nó định điều khiển cả mẹ chồng nó. Công việc đ gì làm cả đời chứ giỗ thì mỗi năm chỉ 1 lần thôi. Nó là dâu trưởng nó không về rồi người ta phỉ cho vào mặt. Tao cứ chửi đấy, ko ai dạy nó thì mày phải dạy vợ mày đi.

Mẹ chồng tôi chửi rủa tôi thế nào cũng xong nhưng ám chỉ để chửi bố mẹ tôi thì không xong. Nhất là bố tôi cũng đã mất.
Tôi bảo:
– Thứ nhất, con không nói là con không về lo đám giỗ cùng mẹ. Ngày đúng đám là chủ nhật, con thấy làm ngày đó hợp lý rồi vì nó là ngày nghỉ, sẽ tiện hơn cho tất cả mọi người, không chỉ riêng con. Con đang bàn bạc với mẹ thôi mà mẹ đã mất bình tĩnh chửi con như vậy.

Thứ hai, mẹ nói con thế nào cũng được, nhưng mẹ đừng đụng chạm đến gia đình con. Vợ chồng con có gì không phải sẽ bảo ban nhau, không ai có tư cách để “dạy” ai cả.

Thư 3, nếu mẹ không cần, không muốn con về quê lo đám giỗ cùng mẹ thì con cũng đồng ý là sẽ không về. Như thế sẽ khiến mẹ càng giận con hơn đúng không ạ? Vậy bây giờ con cũng xin phép luôn rồi đấy ạ.

Chồng tôi quát:
– Cô im đi. Cô cũng tư cách gì mà lên giọng với mẹ tôi!!!

Mẹ chồng tôi tiếp tục bù lu bù loa, chửi rủa rất kinh khủng. Tôi không để ý lời bà, tôi chỉ nhìn chồng tôi 1 lúc, rồi bỏ vào phòng.

Bố tôi mất và mẹ tôi đi bước nữa. Bố dượng tôi là một người đàn ông hiền lành, rất hiểu chuyện. Dù chẳng liên quan, nhưng dường như nó lại là cái gai trong mắt mẹ chồng tôi. Bà luôn lấy chuyện về chuyện mẹ tôi đi bước nữa và ra sức dè bỉu.

Sáng hôm sau ngủ dậy, nằm trong phòng tôi nghe bà nói với chồng tôi:
– Loại không có sự dạy dỗ đầy đủ của cả bố và mẹ nó thế. Mẹ lấy chồng 2 thì sao mà dạy dỗ con cho tử tế được.
Chồng tôi gạt đi:
– Mẹ nói nhiều quá. Mẹ biết tính N rồi còn gì. Mấy chuyện đó mẹ cứ nói đi nói lại mãi làm gì.

Mẹ chồng tôi lầm rầm gì đó tôi không nghe rõ. Tôi đi làm. Cảm thấy như mình đang lạc trong một nơi xa lạ, không phải là tổ ấm của tôi nữa.

(Hết phần 6)

Xem tiếp:
– Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P7

– Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P5 

Tác giả: Tác giả: NoiNhoHaNoi84

Có thể bạn thích

2
Bình luận:

avatar
2 Comment threads
0 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
0 Comment authors
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P7Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P5 Recent comment authors
  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất most voted
Notify of
trackback
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P5

[…] Xem tiếp: – Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P6 […]

trackback
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P7

[…] – Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P6  […]

Close