Truyện ngắn: Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P5

Tôi vẫn tiếp tục im lặng để đáp trả tin nhắn móc máy của chồng tôi.
Cuối tuần, tôi về thăm con. Đến gần xế trưa thì thấy chồng tôi về. Chúng tôi vẫn tỏ ra bình thường trước mặt bố mẹ tôi. Tôi cũng đón con về. Tuy bận, tuy bất ổn, nhưng tôi muốn có con bên cạnh để khoả lấp đi nỗi trống vắng của mình lúc này.

Anh đưa con trở về nhà. 2 bố con đi trước, tôi lái xe theo sau. Lòng ngổn ngang như tơ vò. Đến nơi, 2 bố con quấn quýt không rời. Đến đêm, sau khi thằng bé ngủ. Anh định đi thì tôi nói:
– Anh cứ ngủ đây với con. Không sáng mai dậy ko thấy bố con lại hỏi.

Anh ừ, quay lại ngồi trên ghế. Tôi nghĩ chắc sẽ có một nói chuyện nghiêm túc giữa chúng tôi. Tôi cảm thấy như nghẹt thở. Nghĩ đi tắm quay trở ra có lẽ tôi sẽ bình tĩnh, tỉnh táo hơn để nói chuyện.

Nhưng trong lúc tôi đi tắm thì Minh nhắn tin cho tôi. Điện thoại tôi vẫn để trên bàn, chỗ anh đang ngồi.

Minh nhắn: – Đi Lạng Sơn về, có chút quà cho em. 10 phút nữa anh có mặt dưới nhà em nhé.

Tin nhắn hiển thị trên màn hình và chồng tôi đọc được.

Khi tôi quay trở ra thì vẻ mặt anh rất khác. Trầm mặc xen lẫn sự mỉa mai, bất cần. Tôi chưa kịp mở lời thì chồng tôi bảo cộc lốc:

– Vào ngủ với con đi. Mai sẽ qua sớm và đưa con đi học.

Rồi anh ra khỏi nhà. Tôi đứng trơ trọi một mình và không hiểu điều gì xảy ra.

Chúng tôi cứ thế, ai cũng ôm trong lòng một tá câu hỏi về đối phương, rất nhiều hoài nghi, nhưng lại không chịu mở mồm ra để có thể ngồi nói chuyện với nhau cho rõ ràng.

Tôi- lúc đó vẫn đinh ninh là chồng tôi đã quá giới hạn với H. Dù vẫn rất yêu chồng nhưng tôi đã xác định đó là dấu chấm hết giữa chúng tôi. Thật sự tôi khó lòng tha thứ được khi chuyện đó xảy ra.

Chồng tôi- vẫn nghĩ rằng “tội” của anh chỉ là có chút lạc lòng với đồng nghiệp thôi (và sự thật là như vậy), chứ anh ko làm gì phản bội thôi. Và sau khi bắt gặp tôi đi ăn với Minh cùng tin nhắn tối hôm đó, anh nghĩ rằng vợ đang qua lại với một người đàn ông khác.

Quay trở lại với tối hôm chủ nhật. Sau khi chồng tôi bỏ đi 1 lúc thì Minh gọi tôi, nói rằng anh đang đứng dưới toà nhà. Tôi khá ngạc nhiên vì lúc này đã là 10h30″.

Tôi hỏi:
– Có việc gì không anh? Em đi ngủ rồi.
– 5p thôi. Không đọc tin nhắn anh hả? Có quà có quà. Nhanh lên anh còn về.

Tôi khoác thêm áo đi xuống.
Minh đưa cho tôi một túi nặng, toàn rau củ quả rừng. Tươi cười nói:
– Nặng lắm, anh xách lên nhà cho em nhé!
– Thôi khỏi anh ạ. Em xách được. Cám ơn anh nhiều nhé.

Mình nhìn tôi, giọng hơi chùng xuống:
– Trông em xanh quá. Làm gì thì phụ nữ cũng nên phải xinh đẹp chứ đúng không?
– Em vẫn thế. Ở nhà không make up thì thế thôi.. Ha ha.. Vẫn ăn như ỉn, ngủ như heo ý anh…..

Lác đác vài hạt mưa mùa đông. Một hạt mưa rơi trúng trán tôi. Minh bỗng đưa tay gạt nhẹ nó, giọng rất tình cảm:
– Bất cứ lúc nào cần cứ alo anh nhé. Tình nguyện làm thùng rác cho em đấy.

Tôi tránh không kịp, bỗng thấy bối rối, tay chân thừa thãi, nói nhanh:
– Ôi zào, có gì đâu sao nhìn anh nghe vẻ tâm trạng thế? Mưa rồi em vào đây. A về đi nhé, cám ơn anh. Hậu tạ sau nhá.

Minh phá lên cười. Hàm răng trắng đều lấp loá dưới bóng đèn cao áp màu vàng mờ ảo của mùa đông. Đến giờ tôi vẫn không phủ nhận Minh là một người đàn ông rất ấm áp.

Xong rồi tôi khệ nệ bê túi quà vào. Tôi đâu biết rằng xe chồng tôi vẫn đỗ một góc khuất cạnh sảnh, và nhìn thấy chúng tôi.

Chồng tôi đi theo tôi lên nhà. Khi thang máy sắp đóng vào thì lại mở ra và chồng tôi bước vào. Tôi bất ngờ lắm, hỏi “Anh quên gì sao?”

Chồng tôi nhìn chòng chọc vào túi rau quả đang để dưới sàn, không trả lời. Đến tầng nhà chúng tôi, bỗng anh cúi xuống xách lấy nó, hùng hục đi 1 mạch thẳng ra khi đổ rác và ném nó xuống một cách giận dữ.

Tôi đứng trân người nhìn anh.

– Cô muốn tôi ra ngoài sống để cô qua lại với người khác đúng không? Tại sao tôi lại ngu ngốc nghĩ rằng nên để cô một mình một thời gian cho cô bình tâm lại nhỉ? Giờ cô muốn gì thì cứ nói thẳng ra xem nào???

Đêm muộn, nhà chung cư, giọng chồng tôi vang lên chát chúa, dội ngược vào đầu tôi sắc từng chữ từng chữ… Tôi thấy chồng tôi thật hèn mạt. Ngoại tình về lại còn bày đặt ghen. Tôi nhớ lại lần sex ê chề kia, máu dồn lên não:

– Tôi muốn ly hôn. Tôi ko muốn sống cùng một người đàn ông lăng nhăng, dối trá. Tôi giải thoát cho anh rồi đấy.

Chồng tôi ghì lấy 2 vai tôi, dồn tôi vào nhà, đóng sầm cửa. Dường như mọi thứ đã nằm ngoài kiểm soát của anh. Tôi đau đớn và không thể nào chống cự. Chồng tôi đẩy tôi vào phòng, ngấu nghiến đè tôi ra hôn, ra cắn và…XXX. Tôi chống cự một lúc thì buông xuôi, nằm im không cựa quậy, mặc kệ anh làm gì thì làm giữa bóng đêm. Nước mắt cứ thế chảy dài.

Chúng tôi làm sao thế này?

Sau khi tan cuộc, chồng tôi vùi đầu vào ngực tôi, giọng buồn bã:
– Anh xin lỗi, anh sai rồi. Chúng ta đừng giận nhau nữa được không?

Tôi trống rỗng, ánh mắt vô hồn, đẩy chồng ra và đi vào wc. Tôi cứ đứng xả nước vào mặt thật lâu, và khóc. Tôi muốn hỏi chồng tôi rằng H trong lòng anh là ai, là như thế nào và ở mức độ nào? Và anh còn yêu tôi không? Tại sao anh lại gọi tên cô ta trong lúc sex với tôi? Anh có biết tôi đã đau đớn và tổn thương đến thế nào không?

Nhưng tôi lại đã không nói.

Vâng, tôi lỳ lợm và đôi khi ngu ngốc đến mức không hiểu nổi. Nếu tối hôm ấy tôi có thể nói ra hết, giãi bày ra hết, có lẽ con sóng giữa chúng tôi đã bình yên trở lại.

Tôi sang ngủ với con. Trước lúc đi tôi nói:
– Tôi không muốn nói gì lúc này. Anh hãy cứ suy nghĩ và cân nhắc mọi thứ đi.

Chồng tôi chán nản nhìn tôi. Tôi sang phòng nằm ôm con khóc. Tự thấy không thể vượt qua được chính mình.

Trước sự kiện đêm hôm nay, chồng tôi không hề kể gì với H về chuyện của bọn tôi. Nhưng sau khi vấp phải thái độ cự tuyệt và lạnh lùng của vợ, chồng tôi đã tâm sự với H. Chuyện này cũng là về sau tôi mới biết.

Sau khi biết khá rõ về chuyện giữa vợ chồng tôi, H vẫn giữ im lặng. Có lẽ chúng tôi đều là những người phụ nữ quá nhiều tự trọng và sĩ diện.

Nhưng một mặt, H vẫn bên cạnh chồng tôi, vẫn chia sẻ với anh những khó khăn và áp lực trong công việc. Tôi không rõ lúc họ nói chuyện với nhau trực tiếp ở bên ngoài thì ra sao, nhưng trong nội dung chat, H chỉ nói chuyện công việc, mỗi lúc chồng tôi động đến vấn đề tình cảm thì H thường lảng đi hoặc lái sang chuyện khác.

Chúng tôi ly thân được hơn 1 tháng, cuối tuần anh vẫn về đưa con đi chơi. Tôi cũng phải nói rằng tôi và Minh vẫn nói chuyện với nhau khá thường xuyên và trở nên thân thiết hơn. Đôi khi, tôi cũng tự hỏi rằng, liệu rằng nếu vợ Minh biết Minh thường xuyên nói chuyện với một người khác thì có buồn như tôi đã buồn không? Và liệu rằng tôi có đi trên vết xe đổ của chồng tôi không?

Có, cũng có vài lần tôi vu vơ suy nghĩ, nhưng lại nhanh chóng gạt đi vì vẫn tin vào bản thân mình. Tôi chỉ xem Minh như một người bạn ấm áp, nói được chuyện trên trời dưới bể mà thôi. Nó giúp tôi bớt trống trải hơn.

Nhưng Minh thì không vô tư như vậy.

Tình cảm Minh dành cho tôi có lẽ cũng giống như chồng tôi dành cho H. Quan tâm, quý mến, đầy cảm giác nhưng cũng sợ chạm tay tới thì mọi thứ sẽ vỡ, và tất cả đều bị đau.

H sau khi nhận ra tình cảm của chồng tôi thì chọn cách im lặng, sẵn sàng lắng nghe nhưng lại không hề chia sẻ. Đó là cách cô ấy đối diện, và cũng âm thầm giúp chồng tôi cân bằng trở lại. Nếu H tìm cách trốn tránh, như tôi trốn tránh M sau này, thì có lẽ chồng tôi sẽ mãi hoặc rất lâu, ko thể nào rút được chân ra khỏi mối tình cảm ấy.

Còn tôi, sau khi nhận ra tình cảm rõ ràng từ Minh, tôi chọn cách chạy trốn.

Phàm ở đời, người ta càng trốn điều gì, nó sẽ càng đuổi mình đi đến tận cùng….

Sau 1 tháng thì chồng tôi trở về nhà, lý do là mẹ chồng tôi lên chữa bệnh, điều trị ngoại trú. Chúng tôi chưa muốn gia đình biết chuyện nên vẫn cố gắng tỏ ra bình thường trước mặt mọi người.

Tôi và mẹ chồng tôi không hạp nhau. Đó là một câu chuyện dài nhưng có lẽ tôi chỉ xin vắn tắt rằng, mẹ chồng tôi không ưa tôi ngay từ hồi chúng tôi yêu nhau, lý do là bà thấy tôi “nó ghê gớm, đàn bà gì như đàn ông”

Tính tôi thẳng, có gì không vừa ý thì nói luôn. Ví dụ nếu tôi không hài lòng đieeuf gì thì tôi sẽ trao đổi thẳng với bà, chứ tôi ko lòng vòng nói với chồng để anh nói lại. Nhưng mặt khác, có gì không hài lòng về bà tôi cũng sẽ nói với bà, không “mách” chồng bao giờ.

Bà cho rằng tôi ghê gớm, nhưng bản thân tôi thấy bà còn…ghê gớm hơn tôi nhiều.

Mẹ chồng tôi một tay nuôi 5 anh em ăn học nên người và thành đạt từ lúc nhỏ. Có lẽ vì vậy nên bà luôn có tâm lý so sánh mình với các cô con dâu. Luôn sợ con trai yêu vợ hơn, chăm vợ hơn, quan tâm vợ hơn, và cũng rất khắt khe với các cô con dâu, không chỉ riêng tôi.

Bà cũng có tính hay chửi bới. Mỗi khi không vừa ý, bà có thể ngay lập tức mày tao, dùng từ ngữ chợ búa và chửi rủa kinh khủng khiếp. Nhà tôi có 5 cô con dâu thì 4 cô kia rất khiếp sợ mẹ chồng. Tôi khác, mỗi lần bà tức lên và chửi rủa thì tôi chỉ im lặng hoặc bỏ đi.

Các bạn đừng nghĩ tôi cao thượng hay giỏi nhịn. Chỉ là tôi có chồng thấu hiểu, tâm lý. Anh luôn động viên vợ rằng vì hoàn cảnh mẹ như vậy nên chúng ta cố gắng thương mẹ nhiều hơn.

Tôi cũng cảm thấy như vậy là đúng. Tôi không để mẹ chồng ảnh hưởng đến tình cảm của vợ chồng tôi vì đơn giản là, tôi yêu chồng.

Nhưng lần này, mọi chuyện đã không còn được như thế. Chúng tôi vốn đang có vết nứt, thì sự hiện diện của bà như một nhát búa đập cho nó vỡ hẳn ra.

Có lẽ tôi sẽ ko đổ lỗi cho bà. Cội nguồn của sự đổ vỡ chính là bản thân hôn nhân của chúng tôi đang có quá nhiều vấn đề mà thôi.

(Hết phần 5)

Xem tiếp:
– Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P6

– Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P4

Tác giả: Tác giả: NoiNhoHaNoi84

Có thể bạn thích

2
Bình luận:

avatar
2 Comment threads
0 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
0 Comment authors
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P6Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P4 Recent comment authors
  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất most voted
Notify of
trackback
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P4

[…] Xem tiếp: – Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P5 […]

trackback
Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P6

[…] – Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh – P5  […]

Close